Hiện nay, cách thức xác định giá khởi điểm để đấu giá kho số viễn thông và tên miền internet được quy định tại Quyết định 16/2021/QĐ-TTg theo 03 phương pháp[1]. Tuy nhiên, như đã phân tích ở trên, các cách thức này còn gặp nhiều khó khăn do không có dữ liệu so sánh dẫn tới quy định không khả thi trong thực tiễn áp dụng. Ngoài ra, tại Quyết định 16/2021/QĐ-TTg cũng chưa có quy định xác định giá khởi điểm cho đấu giá số thuê bao cụ thể do còn nhiều vướng mắc tại các văn bản quy phạm pháp luật có giá trị pháp lý cao hơn.
Qua nghiên cứu kinh nghiệm của một số quốc gia trên thế giới cho thấy phần lớn đều không quy định về giá khởi điểm mà chỉ xác định giá trị của tài sản đấu giá là số thuê bao theo từng dải số, độ quý hiếm của số tại từng thời điểm cụ thể, ưu điểm của phương pháp này có thể đẩy giá khởi điểm lên khá cao, từ đó sẽ tối ưu hóa lợi nhuận cho Nhà nước. Tuy nhiên, nhược điểm là các dãy số đẹp ngày càng hiếm, ngoài ra định nghĩa như thế nào là số đẹp còn phụ thuộc vào quan điểm của từng cá nhân. Trên thực tế, Thái Lan là một trong các quốc gia đã sử dụng phương pháp này và thời gian đầu việc đấu giá đã đạt được một số kết quả khả quan. Tuy nhiên, thời gian gần đây Thái Lan đã tạm dừng đấu giá số thuê bao theo phương pháp này. Do vậy, chúng tôi cho rằng phương pháp xác định giá khởi điểm dựa trên tiêu chí về độ quý hiếm của từng dải số để đưa ra đấu giá là khó bảo đảm tính khả thi tại Việt Nam.
Trong số các quốc gia ĐNA, Singapore cũng là một trong những nước đã tổ chức thành công nhiều cuộc đấu giá về số thuê bao và đồng thời, Singapore quy định giá khởi điểm cho mỗi số thuê bao được đưa ra đấu giá là 50$/thuê bao, mức giá này có thể nói là thấp so với mức thu nhập bình quân đầu người tại Singapore
[2]. Đây là một kinh nghiệm quý báu mà nhóm cho rằng có thể nghiên cứu và học hỏi để đưa vào sửa đổi quy định xác định giá khởi điểm để đấu giá số thuê bao trong Luật Viễn thông. Chúng tôi cho rằng, việc xác định giá khởi điểm để đấu giá số thuê bao tại Việt Nam cần phải tính đến sự hợp lý về thu nhập và mức sống của người dân và việc sử dụng phương pháp xác định giá khởi điểm thông qua GDP bình quân đầu người là phù hợp với khả năng chi trả của người dân, phù hợp với tình hình phát triển kinh tế. Hiện nay, thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam tính đến năm 2022 là 3.900USD (tương đương với 10,66usd/người/ngày ~ 262.000 đồng), đây là một mức giá phù hợp với đại đa số người dân.
Do đó, chúng tôi đề xuất sửa đổi bổ sung Luật Viễn thông cần quy định cụ thể về giá khởi điểm để tạo điều kiện thuận lợi cho người dân có thể tiếp cận số thuê bao theo nhu cầu và mong muốn của cá nhân. Cụ thể như sau:
(1) Đối với cá nhân có nhu cầu đấu giá thì đối với số thuê bao sẽ áp dụng chỉ số GDP để bước đầu xác định giá khởi điểm để tạo hành lang pháp lý cho việc đấu giá số thuê bao. Đối với 03 tài nguyên còn lại (mã mạng, số dịch vụ tin nhắn ngắn và số dịch vụ giải đáp thông tin) thì xác định theo quy định của pháp luật về phí và lệ phí, theo đó, nhóm nghiên cứu đề xuất áp dụng mức phí cấp phép hoạt động theo quy định tại Thông tư 03/2018/TT-BTC là tương đương với 01 năm phí sử dụng đối với mã, số viễn thông.
(2) Đối với doanh nghiệp tham gia đấu giá mã mạng, số dịch vụ tin nhắn ngắn, số dịch vụ giải đáp thông tin thì mức phí tính tương đương từ 3-5 lần so với mức phí áp dụng đối với cá nhân. Quy định tính định mức theo tỷ lệ giữa cá nhân và doanh nghiệp hiện được áp dụng nhiều trong các trường hợp xử lý vi phạm hành chính, do đó, có thể tham khảo để áp dụng trong trường hợp này.
[1] phương pháp so sánh, phương pháp theo quy định của pháp luật về giá và trong trường hợp không không xác định được giá khởi điểm bằng hai phương pháp trên thì tính theo công thức dựa trên chỉ số GDP Việt Nam, GDP quốc gia lấy mẫu thử, GDP giá tham khảo của quốc gia trúng đấu giá,v.v.
Luật giá xác định giá theo 3 phương pháp: phương pháp chi phí, phương pháp dòng tiền và phương pháp so sánh, hiện 3 phương pháp này đều không khả thi đối với đấu giá tài nguyễn viễn thông